Gọi tên em là Nắng

Đà Lạt chào đón tôi bằng sương sớm và khung cảnh quen thuộc, tức những ngôi nhà bé bé trên những con đường yên ắng

Tôi mơ màng  mình như diễn viên chính trong phim, thò đầu qua khung cửa để gió thổi bay tóc, sương lún phún vào mặt, nụ cười không tắt..

Mỗi lần về, tôi cứ mãi bồi hồi một cảm giác không thể nói lên lời, cũng không thể viết lên giấy. Chỉ biết là, tôi đã cười rất nhiều, nói rất nhiều lời cảm ơn, mở lòng với rất nhiều người. Hôm nay sau rất nhiều lần, Tôi tạm đặt tên cảm giác ấy là Nắng, và lòng tôi luôn có Nắng, mỗi lẫn tôi về đây.

IMG_9912

Ngay trước ngày về, ba gọi điện bảo sao nghỉ làm vậy, thôi đi làm đi không lại bị la. Lát sau mẹ gọi bảo tiếc ghê, nếu mai mà về được thì được ở nhà dài rồi. Tôi đã trấn an họ rằng tôi sắp xếp được công việc của mình, và rằng tôi đã háo hức về thăm họ thế nào. Ba lại tíu tít rằng ờ thôi về đi, một năm mấy dịp,… sau lại đến mẹ: ờ, nghỉ đi, chớ có mấy ngày sao ăn hết nuôi, bò kho, hủ tiếu, chả ram, mì quảng,… Tôi hiểu rất rõ, họ muốn gặp tôi lâu hơn, nhưng không muốn tôi bỏ dở công việc của mình,.. Thương vậy đó.

Gạo. 10kg – Ba đã đi chở ngay 10 kg gạo, như thể sắp có chục người về ăn cơm cả tuần.. Ba bảo nghe nói gạo này dẻo hơn, bữa nghe giới thiệu mà nhà mình còn nên ba chưa mua, lần này con về nên sẵn dịp mua luôn. Nghe mà cuống họng cứ nghẹn nghẹn, muốn nói gì đó nhưng không thốt lên lời.

Gặp và ôm mẹ. Thấy bụng mẹ vẫn bự, tự nhiên mừng ghê gớm, thấy mẹ bận jeans ôm người, tự nhiên thấy an yên, vì những người thân vẫn khỏe mạnh, vẫn tràn đầy.

Ba pha cho tôi ly cafe sữa, vẫn như ngày nào, và vẫn như mọi ngày cách đây 3 năm, khi tôi chưa đi học xa nhà. Ba luôn là người dậy sớm nhất, pha trà, cafe đen cho ba và cafe sữa cho hai mẹ con. Mẹ dậy sau lấy nồi ra xóm mua đồ ăn sáng, chị em tôi xuống sau cùng, mặt ngái ngủ bưng tách cafe nhắp nhắp môi, rồi ngồi ăn sáng ngon lành. Buổi sáng ở nhà tôi luôn bắt đầu như thế.
Xuống thành phố đi học, rồi đi làm, tôi được dịp ghé hết quán này đến quán khác, nhưng uống cafe của ba riết quen rồi, nên dù có thưởng thức cafe của một quán nào đó nổi tiếng đi chăng nữa, vẫn thấy hương vị sao chưa được tròn, vẫn khuyết đâu vị gì thân quen dữ lắm.
Và chắc chắn tôi chỉ có thể tìm được hương vị ấy ngay tại đây, ngay chính gian bếp trong căn nhà mình, vào những buổi sáng trời Đà Lạt se lạnh, khi cả nhà bắt đầu một ngày mới bằng những tách cafe của ba.

IMG_9996

(chưa kịp chụp ly cafe, lần về sau nhất định sẽ chụp lại)

Ba nèo đi siêu thị, cứ khăng khăng phải mua món gì đó, mua gì cũng được. Mà con gái ba đâu có nhu cầu mua sắm gì đâu, về nhà là vui lắm rồi. Thế rồi hai cha con dắt nhau vào hàng thực phẩm, mua trái này trái kia, bàn tính rôm rả làm món gì món gì. Đường về cứ thế xôn xao tiếng cười nói của hai cha con.

Điện thoại tôi mang bên mình, để nghe máy của một mẩu còn lại ở Sài Gòn, một mẩu để bức tranh ghép vừa vặn

Tôi cứ thầm mong, những khoảnh khắc giản đơn và những buổi sáng bình yên như thế này cứ kéo dài mãi, hoăc thôi ngưng đọng lại, cho tôi được ôm hết vào lòng… hoặc hãy cứ vắt ngang qua tôi, nhưng đừng đi đâu mất…

Tự nhiên thấm thía ghê câu thơ trong bài “Vội vàng” của Xuân Diệu:

“Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi”.

 

Đà Lạt, 27.04.2014

IMG_9870

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s