Nhà

Tôi may mắn nhất với chữ “Nhà”. Thật sự là vậy. Tôi có một ngôi nhà, “the home” đúng nghĩa ở nơi tôi sinh ra, Đà Lạt. Nơi những niềm hân hoan, tang bồng, chênh vênh, bềnh bồng của tôi được sẻ chia và nuôi dưỡng. Nơi chúng tôi luôn có bữa cơm gia đình vào cuối ngày, nơi chỉ thức đến 9h tối và … Continue reading Nhà

Ngày chung đôi

Đó là một buổi sáng Đà Lạt đẹp trời khó có thể quên được, là những ký ức an yên đẹp đẽ sẽ là hành trang vững chãi cho 2 đứa sau này. Ai rồi cũng sẽ có những ngày chung đôi của riêng mình, và mỗi người sẽ mong muốn về ngày đó theo những cách khác nhau, với mình thì chỉ cần đó … Continue reading Ngày chung đôi

Trung Thu, của cả nhà

Với mình, Đồng Khánh là cái tên chứa cả một vùng trời tuổi thơ, nơi mà Đà Lạt lúc đó chỉ có 2 cửa hiệu bán là Đồng Khánh và Như Lan, nơi người lớn chỉ dám liếc mắt rồi đi thật nhanh chứ không dám ghé vào lâu sợ đám con nít đòi mua về, cái ngày mà bánh trung thu là cái gì … Continue reading Trung Thu, của cả nhà

Hay em cứ dại khờ

Sáng ra nhận được tin nhắn của thầy, một người vừa là thầy dạy học, vừa là “mentor”, vừa là anh, nội dung rằng thầy khuyên tôi và Huy thử sức tiếp Young Marketer mùa 3, vì thầy mong muốn chúng tôi cố gắng đạt kết quả cao để có một cơ hội rộng mở hơn trong môi trường Marketing.

Tôi mỉm cười khi đọc tin nhắn của thầy, gọi điện cho Huy, để rồi hai đứa tần ngần mãi một hồi lâu trong điện thoại… Continue reading “Hay em cứ dại khờ”